Pháp sư Cáo
Chia sẻ
🍃 một câu chuyện nhỏ trong rừng 🍂
Phù thủy Cáo
bên kia Dãy Núi Xanh, bên dòng Sông Thì Thầm 🌿
Ngày xửa ngày xưa, bên kia Dãy Núi Xanh và bên dòng Sông Thì Thầm, có một chú Hải ly chăm chỉ sinh sống.
Chú Hải ly đã rời một khu rừng xa xôi đến đây từ nhiều năm trước. Chú mang theo một chiếc túi nhỏ, hai cặp kính tròn và một trái tim tràn đầy hy vọng. Với sự kiên nhẫn, cùng từng cành cây được lựa chọn cẩn thận, chú đã tự xây cho mình một căn nhà gỗ nhỏ ấm áp ngay bên mặt nước.
Mỗi ngày, chú Hải ly giúp đỡ các loài vật nhỏ trong rừng. Chú dạy chúng những từ mới. Chú chỉ cho chúng cách kể những câu chuyện hay hơn. Và tuyệt vời nhất là chú giúp chúng khám phá phép màu lặng thầm của việc đọc sách.
Các loài vật trong rừng kính trọng chú Hải ly, vì chú làm việc ngay thẳng, luôn giữ lời hứa và lúc nào cũng tin rằng có điều gì đó mới mẻ, tuyệt vời để học hỏi.
Một mùa thu vàng nọ, chú Hải ly viết xong tờ tạp chí nhỏ thứ hai của mình. Chú buộc nó lại bằng một ngọn cỏ rồi tự hào đặt lên bàn. Tờ tạp chí đầy những ý tưởng khác thường và những câu hỏi tò mò về thế giới rộng lớn bao la.
👆 chạm vào một bức tranh để phóng to — chạm lần nữa để thu nhỏ
Một số con vật cười khúc khích khi xem nó. Một số gãi đầu. Và một vài con nghĩ rằng chú Hải ly đã trở nên khá ngốc nghếch.
Nhưng chú Hải ly chẳng bận tâm chút nào. Chú đơn giản là rất thích đặt câu hỏi. Đối với chú, một câu hỏi hay giống như một cánh cửa nhỏ — bạn chẳng bao giờ biết căn phòng tuyệt vời nào có thể đang chờ đợi ở phía bên kia.
Một buổi tối mưa, khi ngọn lửa trong căn nhà gỗ tí tách cháy, tỏa ánh cam ấm áp, có tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Cốc, cốc, cốc.
Đứng bên ngoài dưới trời mưa là một chú Cáo đẹp trai, khoác bộ áo choàng xanh dài phủ đầy những ngôi sao bạc li ti.
"Tôi vào được không?" chú Cáo hỏi, nở một nụ cười ấm áp và dịu dàng. "Tôi đã đọc tờ tạp chí của anh."
Chú Hải ly vô cùng vui sướng. Hầu như chẳng có con vật nào nói điều gì tử tế về tờ tạp chí ấy cả. Chú mở rộng cửa và mời chú Cáo vào trong hong khô áo choàng bên bếp lửa.
Kể từ buổi tối hôm đó, hai người thường cùng nhau uống một ấm trà thông nóng hổi và trò chuyện đến tận khuya, trong khi dòng sông bên ngoài khe khẽ cất lời ru. Chú Hải ly tin bằng cả trái tim rằng mình đã tìm được một người bạn mới tuyệt vời.
Chẳng bao lâu sau, chú Cáo giới thiệu chú Hải ly với những người bạn khác trong nhóm bạn rừng của mình.
Có Merry, chim nhại, với những khúc ca tuyệt đẹp có thể khiến cả ngày mưa ảm đạm cũng trở nên ngập nắng.
Có Flash, chim ưng cắt, chú thích lao vun vút qua những đám mây nhanh hơn bất cứ ai trên cả bầu trời.
Có Cedar, dê núi, chú có thể trèo lên những vách đá tưởng chừng không thể nào leo nổi và nấu những món ăn ngon tuyệt cho mọi buổi tụ họp.
Và có Bramble, gấu nâu, chú cười thật to, nói thật lớn và ôm còn to hơn thế nữa.
Chú Hải ly quý mến tất cả bọn họ. Mỗi khi họ tụ họp dưới cây sồi vĩ đại, với những cành cây xòe rộng như một chiếc ô xanh khổng lồ, cả khu rừng dường như lại vui vẻ hơn một chút.
Rồi, chầm chậm, một điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Một mùa xuân nọ, Merry, cô chim nhại, ngừng hót. Ai cũng nói chú chim nhỏ đã bay đi thật xa. Và khu rừng trở nên im ắng hơn hẳn khi không còn tiếng hót của cô.
Năm sau, Flash, chú chim ưng, biến mất sau một trong những chuyến phiêu lưu đua cùng mây tuyệt vời của mình. "Cậu ấy yêu tốc độ đến thế," các loài vật buồn bã thì thầm. "Có lẽ gió đã đưa cậu ấy đến một nơi nào đó thật xa."
Một năm nữa lại trôi qua. Một buổi sáng trong trẻo, Cedar, chú dê núi, đạp chiếc xe đạp nhỏ lên vùng núi cao, mỉm cười như mọi khi dưới những đám mây. Chú không bao giờ trở về. Và những ngọn núi cao lớn, xám xịt vẫn giữ im lặng.
Hải ly chờ đợi. Mọi người khác cũng vậy. Nhưng chẳng ai quay trở lại.
Qua hết mùa này đến mùa khác, những buổi tụ họp dưới cây sồi già càng lúc càng ít người hơn. Và những chỗ trống quanh vòng tròn ngày càng dễ nhận thấy.
Một buổi chiều yên tĩnh, khi đang cùng nhau uống trà, Hải ly nhìn thấy một điều khiến cậu vô cùng băn khoăn.
Cáo bắt đầu nói về Gấu Bramble. Không phải với sự thất vọng bình thường. Không phải với nỗi lo lắng dịu dàng của một người bạn. Mà là bằng một cơn giận dữ dữ dội và đột ngột. Nụ cười hiền hậu của cậu ta biến mất. Đôi mắt cậu ta lạnh như băng mùa đông, còn lời nói thì trở nên sắc nhọn.
Hải ly chưa bao giờ nghe ai nói như vậy. Rồi — cũng nhanh như khi cơn bão kéo đến — Cáo lại mỉm cười, ấm áp và rạng rỡ, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Hải ly cảm thấy một cơn rùng mình nhỏ và lạnh buốt chạy thẳng xuống tận đôi chân.
Thời gian trôi qua thêm, Hải ly nhận thấy một điều khác nữa. Mỗi khi một con vật nào đó vấp ngã hoặc thất bại, Cáo dường như luôn vui mừng một cách kỳ lạ. Mỗi khi tin buồn đến trong khu rừng, Cáo lại lắng nghe với vẻ thích thú lấp lánh.
Hải ly không bao giờ hoàn toàn hiểu được tại sao. Tận đáy lòng, cậu tin rằng những người bạn thật sự sẽ giúp nhau đứng dậy — và không bao giờ, không bao giờ vui mừng khi ai đó ngã xuống.
Rồi, một năm nọ, cuộc sống yên bình của chính Hải ly bất ngờ thay đổi.
Căn nhà gỗ ấm cúng của cậu biến mất. Những khoản tiền tiết kiệm cẩn thận của cậu cũng không còn. Và hành trình dài hạnh phúc của cậu trong khu rừng ấy kết thúc ngoài dự đoán. Nhiều con vật mà cậu từng giúp đỡ chỉ đơn giản quay lưng đi, chẳng bao giờ hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Vì thế, Hải ly thu dọn vài món đồ ít ỏi, lau cặp kính tròn, rồi lặng lẽ bắt đầu lại ở một vùng đất mới bên kia những ngọn núi.
Đôi khi, trong lúc dựng một căn nhà gỗ nhỏ khác bên một dòng sông róc rách khác, cậu nhớ đến Cáo. Cậu nhớ nụ cười ấm áp. Cậu nhớ những lời lẽ khéo léo. Cậu nhớ những người bạn đã biến mất, lần lượt từng người một. Và cậu nhớ đôi mắt lạnh lùng ẩn ngay sau gương mặt thân thiện.
Có lẽ mọi chuyện đều có một lời giải thích đơn giản. Có lẽ tất cả chỉ là sự trùng hợp. Hải ly không bao giờ có thể biết chắc, và cậu cũng không giả vờ rằng mình biết.
Nhưng cậu đã học được một điều sẽ ở bên cậu qua tất cả những mùa sau này:
Không phải nụ cười nào cũng có nghĩa là ai đó mong điều tốt đẹp đến với bạn.
Những người bạn thật sự khiến thế giới của bạn trở nên tươi sáng hơn.
Những người bạn giả dối từ từ khiến thế giới của bạn thu hẹp lại.
Nhiều năm sau, những con vật nhỏ trong rừng thường hỏi Hải ly tại sao kẻ phản diện trong tất cả những câu chuyện của cậu lại trông giống một con Cáo mặc đồ Pháp sư.
Hải ly dịu dàng mỉm cười rồi đặt cuốn sách xuống.
"Bộ áo choàng," cậu nói, "nhắc tôi rằng vẻ bề ngoài có thể đánh lừa chúng ta. Phép thuật nhắc tôi rằng đôi khi lời nói có thể khiến ta cảm thấy như những câu thần chú. Còn Cáo…"
Cậu nhìn về phía mặt trời mọc, ấm áp và vàng óng trên mặt nước.
"…Cáo nhắc tôi phán xét người khác không phải bởi họ có vẻ quyến rũ đến đâu, mà bởi cách họ đối xử với những sinh vật xung quanh mình."
Những con vật nhỏ gật gù trầm ngâm. Và chúng nghĩ rằng đó là phần kết của câu chuyện.
Nhưng chưa phải phần kết. Bởi vì phần hay nhất vẫn còn đang chờ phía trước.
Dòng Sông Bên Kia Những Ngọn Núi
Khi rời khỏi ngôi nhà cũ, Hải ly mang theo rất ít đồ. Một chiếc xe kéo. Một chiếc chăn. Vài cuốn sách quý giá. Một hộp bút chì màu. Những cuốn tạp chí nhỏ của cậu. Và một viên đá nhẵn nhụi từ dòng sông nơi cậu đã dựng căn nhà gỗ đầu tiên của mình.
Cậu dừng bên con đập cũ lần cuối, rồi đặt bàn chân lên gỗ.
"Tôi không biết mình đang đi đâu," cậu thì thầm. "Nhưng tôi biết mình sẽ tiếp tục xây dựng."
Rồi cậu băng qua Dãy Núi Xanh.
Cuộc hành trình kéo dài. Có những đêm cậu ngủ dưới tấm chăn là những vì sao sáng lấp lánh. Có những đêm mưa rơi lộp độp trên chiếc xe kéo của cậu. Và đôi khi cậu thầm tự hỏi liệu mình có bao giờ lại cảm thấy nơi nào đó là nhà hay không. Điều duy nhất khiến cậu tiếp tục bước tới là hy vọng — nhỏ bé và bền bỉ, như ngọn nến cậu khum đôi chân trước để che chở.
Ở một nơi rất xa, bà ngoại già của Hải Ly bị bệnh nặng. Vì thế cậu đến bên bà và ở cạnh bà mỗi ngày, đọc truyện thành tiếng và nắm lấy bàn chân bà trong khi ấm nước ngân nga.
Một buổi chiều yên tĩnh, khi Hải Ly đang pha cho bà một tách trà ấm, một chú nhện tarantula nhỏ xíu, lông tơ mềm mại, bò ngang qua bậu cửa sổ. Nó mang theo cuộn giấy bé tí xíu nhất mà bất kỳ ai từng nhìn thấy.
Hải Ly hiền hậu mỉm cười. "Ồ, xin chào bạn nhé."
Cậu cẩn thận tháo sợi ruy-băng nhỏ. Mảnh giấy chỉ viết đơn giản rằng:
"Con sông cũ đã quên mất cậu rồi."
Không có chữ ký. Mà cũng chẳng cần có.
Hải Ly lặng lẽ cuộn mảnh giấy lại và đặt nó vào giữa những trang của một cuốn sổ cũ. Rồi cậu nở một nụ cười bình thản, vững vàng.
"Tôi chưa quên cách xây dựng."
Chú nhện tarantula nhỏ chớp cả tám con mắt. Nó đã mong đợi một phản ứng hoàn toàn khác. Một lúc sau, nó lặng lẽ chạy vụt trở vào rừng.
Nhiều tuần trôi qua thành nhiều tháng. Nhiều tháng trôi qua thành các mùa. Và ở phía bên kia dãy núi, Hải Ly tìm thấy một dòng sông xinh đẹp khác. Mặt nước lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Những cây thông cao đung đưa trong gió. Và chim chóc cất lên những bài hát cậu chưa từng nghe bao giờ.
"Nơi này không phải ngôi nhà cũ của tôi," Hải Ly khẽ nói. "Nhưng có lẽ… có lẽ nơi đây có thể trở thành một ngôi nhà mới."
Thế là cậu bắt đầu. Một khúc gỗ. Rồi thêm một khúc nữa. Rồi thêm một khúc nữa.
Một chú Thỏ tò mò tha những cành cây nhỏ. Một gia đình Rái cá thả trôi các cành cây xuôi dòng. Một chú Nai sừng tấm khỏe mạnh kéo những thân cây lớn. Những chú chim sẻ xanh tụ tập nhặt những bông hoa đủ màu. Và ngay cả những chú Sóc bận rộn cũng nhất quyết đòi giúp một tay.
Chẳng bao lâu sau, một ngôi làng nhỏ tuyệt vời đứng bên bờ sông. Hải Ly xây một ngôi nhà đọc sách ấm cúng. Một ngôi trường bé xíu. Một cây cầu bắc qua con suối. Và một thư viện đầy ắp những câu chuyện từ các khu rừng khắp nơi trên thế giới.
Muôn loài tìm đến từ gần cũng như xa. Có loài muốn học hỏi. Có loài muốn dạy bảo. Và có loài chỉ đơn giản muốn tìm một nơi yên bình để thuộc về. Ngôi làng nhỏ lại vui vẻ hơn qua mỗi mùa.
Một buổi tối, một chú nhện tarantula nhỏ xíu khác xuất hiện. Lần này nó không mang theo lời nhắn nào. Thay vào đó, nó lặng lẽ ngắm nhìn tiếng cười tuôn ra từ thư viện nhỏ. Trẻ em đang lắng nghe một trong những câu chuyện của Hải Ly. Cha mẹ đang mỉm cười. Và những chiếc đèn lồng tỏa sáng ấm áp bên khung cửa sổ.
Chú nhện nhỏ kinh ngạc nhìn quanh. Dường như chẳng ai sợ hãi. Chẳng ai cãi vã. Tất cả chỉ đơn giản là… hạnh phúc. Và chú tarantula vội vã chạy xuyên qua khu rừng để kể lại những gì mình đã nhìn thấy.
Sâu trong khu rừng già, Cáo Pháp sư đang chờ đợi. "Có tin gì vậy?" ông hỏi.
Chú nhện nhỏ đưa cho ông một cuộn giấy bé tí. Cáo mở nó ra. Trên đó viết: "Hải Ly lại đang xây dựng."
Một cuộn giấy khác. "Hải Ly có rất nhiều người bạn mới."
Một cuộn khác. "Muôn loài từ mọi khu rừng tìm đến thăm."
Lại một cuộn khác. "Những câu chuyện của cậu khiến mọi người mỉm cười."
Đôi tai của Cáo dần cụp xuống. Ông đã dành quá nhiều thời gian để dõi theo con đường của Hải Ly đến nỗi hoàn toàn quên mất phải bước đi trên con đường của chính mình. Và lần đầu tiên sau rất, rất nhiều năm, khu rừng quanh ông bỗng trở nên im lặng một cách kỳ lạ, đến nhói lòng.
Không nói một lời, Cáo đưa tay lên tháo chiếc mũ pháp sư màu xanh cao của mình. Ông nhẹ nhàng đặt nó xuống một gốc cây già. Chú nhện tarantula nhỏ trèo lên mũ và ngước nhìn ông.
Cáo nở một nụ cười nhỏ, mệt mỏi. "Ta nghĩ," ông khẽ nói, "ta đã mải đuổi theo những điều sai lầm rồi."
Cùng nhau, Cáo và chú nhện nhỏ đi sâu hơn vào rừng. Chẳng ai bao giờ biết chính xác họ đã đi đâu. Một số người tin rằng họ đang tìm kiếm một cách sống tử tế hơn. Những người khác lại tưởng tượng rằng họ đã mở một hiệu sách nhỏ xíu ở đâu đó bên kia những ngọn đồi. Thật ra, chẳng ai biết chắc cả.
Nhưng từ đó về sau, không ai còn thấy Cáo Phù thủy mặc bộ áo choàng phù thủy nữa.
Nhiều năm sau, Hải ly trở về thăm dòng sông, nơi từng có căn nhà đầu tiên của mình. Khu rừng đã thay đổi. Những cây non đã vươn cao. Những gia đình hải ly mới vui vẻ té nước dưới dòng sông. Và trẻ em chơi đùa ngay tại nơi mà ngày trước cậu đã từng chăm chỉ làm việc.
Hải ly mỉm cười. Và cậu nhận ra một điều tuyệt vời.
Nhà không phải là một nơi. Nhà là bất cứ nơi nào lòng tử tế được vun đắp.
Cậu nhặt một viên đá nhẵn nhụi lên và ném cho nó nảy trên mặt nước.
Một… hai… ba… bốn… năm…
Mỗi gợn sóng lại lan xa hơn gợn sóng trước. Cũng giống như lòng tử tế. Và cũng giống như hy vọng.
Hết truyện 🌿
Bài học: Một trái tim tử tế có thể xây dựng một mái ấm mới ở bất cứ nơi nào nó đến.
Chiến thắng vĩ đại nhất không phải là chứng minh ai đó sai —
mà là tiếp tục làm điều đúng đắn.
📖 Những từ cần biết
Hãy học những từ này trong câu chuyện nhé!
trung thực — luôn nói sự thật. Hải ly rất trung thực và tốt bụng.
lời hứa — nói rằng bạn nhất định sẽ làm điều gì đó. Cậu luôn giữ lời hứa.
tụ tập — cùng đến một nơi. Họ tụ tập dưới cây sồi lớn.
biến mất — rời đi để bạn không thể nhìn thấy nữa. Một người bạn bắt đầu biến mất.
rùng mình — một cảm giác hơi lạnh. Hải ly cảm thấy rùng mình.
sự trùng hợp — khi các sự việc xảy ra cùng nhau do may mắn, chứ không có sự sắp đặt. Có lẽ đó chỉ là một sự trùng hợp.
tính cách — con người thật sự của một người, sâu thẳm bên trong. Cần có thời gian mới nhìn thấy tính cách.
hành trình — một chuyến đi dài từ nơi này đến nơi khác. Hành trình vượt qua những ngọn núi của cậu ấy thật dài.
thuộc về — có một nơi hạnh phúc, nơi bạn cảm thấy mình thuộc về. Ai cũng muốn có một nơi để thuộc về.
lòng tốt — sự ấm áp và tử tế với người khác. Nhà là bất cứ nơi nào có lòng tốt được vun đắp.
🦉 Cùng Suy Ngẫm Về Câu Chuyện
Hãy chọn câu trả lời, rồi chạm vào để xem bạn có đúng không nhé!
1. Hải ly rất thích giúp những con vật nhỏ làm gì?
a) bay cao b) đọc và kể chuyện c) bơi nhanh
b) đọc và kể chuyện — cậu ấy thích dạy những từ mới. 📚
2. Cáo đang mặc gì?
a) một chiếc mũ đỏ b) đôi ủng xanh lá c) áo choàng xanh dương với những ngôi sao bạc
c) áo choàng xanh dương với những ngôi sao bạc — trông giống như một pháp sư. ✨
3. Cáo cư xử thế nào khi những con vật khác gặp khó khăn?
a) cậu ta vui một cách kỳ lạ b) cậu ta khóc c) cậu ta giúp chúng
a) cậu ta vui một cách kỳ lạ — và điều đó khiến Hải ly lo lắng. ❄️
4. Hải ly đã làm gì sau khi mất ngôi nhà cũ?
a) cậu ấy bỏ cuộc b) cậu ấy bắt đầu xây dựng lại c) cậu ấy vẫn tức giận
b) cậu ấy bắt đầu xây dựng lại — "Mình chưa quên cách xây dựng đâu." 🔨
5. Cuối cùng, Cáo đã làm gì với chiếc mũ pháp sư của mình?
a) cậu ta đội nó mãi mãi b) cậu ta đặt nó xuống rồi bước đi c) cậu ta tặng nó cho Hải ly
b) anh đặt nó xuống rồi bước đi — để tìm kiếm một cách sống nhân ái hơn. 🎩
6. Hải ly đã học được điều gì về mái ấm?
a) mái ấm chỉ là một nơi b) mái ấm là bất cứ nơi nào lòng tử tế được vun đắp c) mái ấm ở rất xa
b) mái ấm là bất cứ nơi nào lòng tử tế được vun đắp — bài học đáng yêu nhất trong tất cả. 💚
Bạn muốn đọc thêm những câu chuyện và học tiếng Anh cùng một giáo viên thật không?
Câu chuyện được lấy cảm hứng từ điều này.